Ayusawa - huấn luyện viên bơi lội đến từ Nhật Bản, cùng đồng nghiệp của mình là Kazu đã đến Trường Quốc tế Nhật Bản (JIS) để thị phạm cho giáo
Thầy giáo dạy bơi miễn phí cho trẻ nhỏ quê nghèo. 15:52 20/07/2020 5448 Mỗi ngày 1 tin tốt - Mỗi tuần 1 câu chuyện đẹp Thương trẻ em vùng quê nghèo còn chịu nhiều thiệt thòi, mỗi dịp nghỉ hè, thầy giáo Nguyễn Viết Tước, giáo viên Trường TH-THCS Hải Vĩnh lại tổ chức dạy bơi miễn phí cho các em ở một đoạn
Thầy Nam muốn lan tỏa tình yêu thể dục thể thao đến tất cả mọi người để cho học sinh tránh được việc bị cận thị, lưng gù, giảm bớt việc tiếp xúc điện thoại.. 7 năm qua, thầy giáo tin học Đỗ Hoài Nam (sinh năm 1991, giáo viên trường Trung học cơ sở Duyên Thái, Thường Tín, Hà Nội) dạy võ và bơi miễn
Thầy Dạy Đàn - Chương 28 Thầy Dạy Đàn. 28 Chương 28 - Nga nằm úp lên người Phong áp nguyên hai vú lên mặt Phong rồi giả bộ gọi nhưng lại kê hai vú đung đưa cạ quẹt vào khuôn mặt trai trẻ của Phong : Truyện 18+ Thầy Giáo. Thầy giáo và những mối tình Đọc truyện.
12 năm qua, vào mỗi dịp hè, thầy Tước đều ngăn kênh thủy lợi để dạy bơi miễn phí, giúp hàng nghìn học sinh vùng nông thôn tiếp cận kỹ năng bơi lội, hạn chế tình trạng đuối nước. 08/07/2021 09:05. aA. Trời về chiều, con kênh thủy lợi tại xã Hải Hưng, huyện Hải
.
Giáo dụcTin tức Chủ nhật, 28/6/2020, 1631 GMT+7 Quảng TrịMỗi buổi chiều mùa hè, thầy Nguyễn Viết Tước, 45 tuổi, lại ngâm mình dưới kênh thủy lợi dạy bơi miễn phí cho học trò. Học trò đứng xem một nhóm thực hành cách đạp chân ở lớp dạy bơi của thầy Tước. Ảnh Hoàng Táo. Lớp học bơi bắt đầu lúc 16h các ngày trong tuần ở kênh thủy lợi qua xã Hải Hưng, huyện Hải Lăng. Đứng lớp là thầy giáo Tước, dạy thể dục tại trường Tiểu học và THCS Hải kênh thủy lợi nước trong vắt, rộng khoảng 5 m, sâu ngang ngực người lớn, được thầy Tước chia thành hai ô ngăn cách bởi ba cây tre vắt ngang kênh. Dưới kênh, đám trẻ chia thành từng tốp 6-8 em thay nhau bám vào cây tre tập đập chân. Phía sau, thầy Tước một tay nâng đầu gối, một tay đặt ở gót chân, cách mặt nước khoảng gang tay để hướng dẫn các em làm đúng động tác. Nước do các em quẫy lên tung tóe vào mặt thầy bài tập đạp chân, các em tập bơi xuôi kênh thủy lợi, lặn người qua cây sào tre thứ hai, rồi tiếp tục bơi về đích. Một số em mệt, chuyển sang bơi ngửa hoặc tấp vào bờ. Tiếng cười đùa, tiếng đập nước bì bõm vang cả quãng đồng. Mỗi buổi chiều thường có hai lớp học bơi gối đầu nhau, khi lớp này xuống bơi thì lớp kia khởi động trên bờ, học đến khi mặt trời tắt nắng, thường là 18h-18h30. Thầy Tước hướng dẫn cách đập chân cho một học trò. Ảnh Hoàng Táo. Nhiều năm về trước, khi còn dạy thể dục ở vùng rốn lũ xã Hải Hòa, huyện Hải Lăng, thầy Tước chứng kiến nhiều vụ đuối nước thương tâm mỗi khi lũ về. "Nạn nhân đều là học trò của mình cả", thầy Tước bộc bạch. Khi chuyển về dạy ở xã Hải Hưng, thầy Tước bắt đầu mở lớp dạy bơi miễn phí cho học trò quanh giáo khảo sát các hồ tôm, ao cá quanh vùng nhưng nước không thích hợp để dạy bơi lâu dài. Cuối cùng, thầy chọn kênh thủy lợi vì nước sạch, chảy liên tục và an toàn. "Lúc mới mở lớp, nhiều phụ huynh e dè khi cho con đi học, nhưng sau vài buổi, thấy con em tiến bộ nên mọi người rất phấn khởi", thầy Tước học đông dần và duy trì mỗi mùa hè 160 đến 180 em, ở độ tuổi từ lớp ba trở lên. Qua tám năm, thầy Tước dạy bơi cho khoảng em, trong đó có nhiều em ở các xã và thị trấn lân cận, thậm chí sinh viên về quê nghỉ hè. Trong mỗi buổi học, trẻ được hướng dẫn kỹ thuật bơi, thở dưới nước, kỹ năng phòng tránh và cứu người đuối nước. Mỗi em cần 10-15 buổi để bơi thành thạo, những em nhỏ hoặc chậm hơn cần khoảng 20 buổi để tự nổi, bơi được 10-15 năm đầu, thầy Tước tự bỏ tiền mua dụng cụ, làm bến bãi và vệ sinh chỗ học. Sau này, một số phụ huynh, mạnh thường quân và đoàn viên của xã hỗ trợ thầy Tước một số dụng cụ cũng như giúp đỡ quản lý, hướng dẫn các em học bơi. Một số người còn tặng bánh kẹo, sữa cho các em. Tám năm qua, thầy Tước dạy bơi cho học trò ở con kênh thủy lợi này. Ảnh Hoàng Táo. Ngồi trên bờ xem hai cháu nội lớp 2 và 4 học bơi, ông Nguyễn Đức Nghĩa 70 tuổi, trú thôn Lam Thủy, xã Hải Hưng nói rất vui mừng khi có lớp học bơi của thầy Tước. "Nhờ lớp học, trẻ vùng rốn lũ đã biết bơi, sau này có gặp lũ lụt thì tránh được tai nạn", ông Nghĩa năm qua, mùa hè nào cũng tham gia lớp học bơi của thầy Tước, Nguyễn Huy Hoàng học lớp 5C trường Tiểu học và THCS Hải Vĩnh, nói "Thầy giúp cháu biết bơi và có các kỹ năng để giúp bạn khi đuối nước".Với thầy Tước, hạnh phúc lớn nhất là sau tám mùa hè nắng gắt, xã Hải Hưng không có học sinh đuối nước. Các em biết cách ứng cứu người đuối nước, không tự mình xuống giúp mà hô hoán, tìm người lớn kêu mặt trời gần tắt nắng, thầy Tước gọi tất cả học sinh lên bờ rồi chia nhóm thi bơi. Kết thúc chặng bơi, dù nhanh hay chậm, các em đều vui vẻ. Khi học trò đạp xe về nhà, thầy Tước lặng lẽ tháo ba thanh tre, thu dọn phao bơi và dụng cụ tập luyện rồi mới về nhà.
Tôi đứng đó chần chừ, loay hoay với cái suy nghĩ nói hay không nói. Nó có vẻ thấy tôi ngại, nên cũng thôi. - Nếu bà không muốn nói thì thôi vậy. Nhưng tui nghĩ hai người nên nói chuyện với nhau, để không thôi sau này hối hận đấy. - Ừm. - À, hôm nay, trông bà xinh lắm đấy. ^^ Đm không yêu sao cứ thả thính!? - Ừm, cảm ơn. Tôi khẽ mỉm cười rồi quay lưng bước đi, lòng chợt hân hoan một cách bất ngờ. Tôi ngồi xuống ghế, tay ôm lấy hai gò má đỏ bừng của mình, bất giác mỉm cười... - ... Tôi quay sang thì thấy hắn đang đứng cách đây một khoảng không xa, vẻ mặt hầm hầm. Hắn thấy tôi nhìn, quay lưng vội đi, nhảy ùm xuống hồ. Tôi chỉ nhìn lắc đầu, mặc kệ hắn, tôi sẽ giận hắn, thật là lâu... - Queoo, hôm nay là ngày học bơi tiếp theo. Và, tôi với hắn đã làm hòa. Làm hòa chỉ sau 5p và sau câu nói " Vậy bae có muốn Minh biết bae thích cậu ta? "... Đúng là đáng ghét, có một việc mà suốt ngày đe dọa tôi. - Hôm nay, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc thi nhỏ giữa các bạn nam. Các bạn nam đi chuẩn bị đi, còn các bạn nữ, cổ vũ cho nhiệt tình đấy. - Vâng ! Tôi đứng trên bờ nhìn, sau hai đợt thì cũng đến lượt của Minh thi. Tôi bất giác lại di chuyển lại gần hơn để xem. Hắn đứng từ xa, nhìn thấy thì chen hàng đi lên. - Mày, cút ra. Tôi nhìn vị trí kế bên Minh thì bất ngờ khi thấy hắn đẩy người ở vị trí đó ra, giành lấy. Tên này lại giở thói ngông cuồng rồi... - Tất cả chuẩn bị... xuất phát ! Đám con gái bắt đầu hét khi hắn và Minh bơi bỏ xa những người khác, và đang cạnh tranh quyết liệt. Tôi đứng trên bờ cổ vũ, và tất nhiên là cho Minh, đời nào tôi cổ vũ cho hắn ! - Minh, cố lên ! Tôi nói, vẫy tay về phía Minh. Hắn có vẻ đã nhìn thấy, cũng như nghe thấy. Bất chợt tăng tốc vượt mặt, giành vị trí đầu khiến đám con gái phấn khích. Tôi cũng không nghĩ gì, Minh vậy là giỏi rồi... Hắn bước lên, đúng lúc đó, tôi đi lại theo đám con gái, mặc cho cả đám con gái đang bu lấy hắn, tôi chỉ đứng lại nói với Minh. - Chúc mừng. - Có gì đâu, tui về sau mà. - Vậy là giỏi rồi. Hắn cầm kính bơi của mình ném xuống đất, khiến tất cả giật mình nhìn không hiểu chuyện gì. " Ra là sau tất cả, tôi vẫn không quan trọng bằng cậu ta sao... " Hắn khẽ nhếch mép cười, không nói một lời nào, cứ thế bước đi... Tôi chỉ nhìn theo không nói gì, chuyện gì vậy chứ, gần đây tôi cảm giác như hắn đang biến thành một người khác vậy... - Ừm, tui nghĩ... Cậu ấy đang ghen đấy. Minh nói với tôi, càng khiến tôi bất ngờ, ghen !? Cái gì mà ghen chứ ? Cả đám con gái nhìn tôi đầy nghi ngại, bắt đầu bàn tán với nhau.
Vệ Vũ thay mình, cũng thay Tiểu Dương điều chỉnh kính bơi, sau đó kéo lấy hai tay của Tiểu Dương, từ từ bước đến cầu thang hồ bơi, xuống nước."Đây là lần đầu em học bơi lội, hôm nay huấn luyện viên Sói hoang sẽ dạy em tập thả lỏng thân thể và đạp nước." Hô hô, nếu như đây là lần đầu tiên, thì phải dạy từ từ, nếu không thì sau này lấy cớ đâu mà ăn đậu hũ của Tiểu Dương chứ? Huống chi Tiểu Dương sợ nước như vậy, phải dạy chầm chậm mới Tiểu Dương bám vào thành bể bơi, huấn luyện viên Sói hoang nói "Thả lỏng hai chân, đem trọng tâm đặt ở bộ ngực, để chân và người trôi một đoạn trên nước." Đây là kiến thức cơ bản Dương làm theo, nhưng thử mấy lần, vẫn không có dũng khí đem hai chân xuống sâu. "Huấn luyện viên Sói hoang à. . . . . . em sợ chân không chạm tới đáy. . . . . ." Thật ra thì khi toàn thân mình ngâm trong nước, cô lại nghĩ đến chuyện kinh khủng trước đây!Bởi vì quá khứ có chuyện, cho nên Tiểu Dương sợ nước, sợ muốn chết! Vệ Vũ cũng biết nguyên nhân Tiểu Dương sợ nước, nghe anh trai của Tiểu Dương - Dương Thiệu nói qua, trước kia, khi Tiểu Dương còn bé, cùng người nhà đến bên dòng suối nướng thịt, Tiểu Dương không biết bơi, chỉ dám đứng trên tảng đá, không dám xuống vọc nước như người lớn, không ngời trên tảng đá có rêu xanh, Tiểu Dương đứng không vững nên trượt chân vào dòng nước, nước ngập quá đầu cô! May mà anh trai Dương Thiệu lanh tay lẹ mắt, lập tức lặn xuống, vớt em gái lên. Từ lần đó về sau, ngay cả hồ bơi Tiểu Dương cũng không dám bước rồi, Khổng Tử nói qua, phải "tùy theo năng lực tới đâu mà dạy tới đây", Vệ Vũ quyết định sử dụng "phương pháp đặc biệt" đối với Tiểu Dương. "Tốt, như vậy, em nằm trên người anh, anh giúp em ngâm mình trong nước." Muốn để Tiểu Dương có cảm giác quen khi lơ lửng trong nước, thì phải làm như vậy thôi."Huấn luyện viên Sói hoang, cách dạy của anh đúng là dâm!" Nếu như vậy thì thân thể của cô không phải sẽ dính vào trên người anh Sói hoang sao? Khóa dạy giáo dục thể chất’ lần trước, cô cũng là bị anh Sói hoang sỗ sàng. . . . . .Vệ Vũ gõ nhẹ một cái lên đầu Tiểu Dương. "Tiểu Dương không ngoan này, không hiểu ý tốt của huấn luyện viên Sói hoang à, anh sợ em không dám ngâm mình sâu trong nước, nên để em nằm lên người anh, không sợ sẽ té xuống rồi."Ừ, anh Sói hoang nói cũng rất có lý. Tiểu Dương lập tức bị thuyết phục, ôm lấy cổ của anh, toàn thân dính vào trên người Sói thân hai người kề nhau thật chặt, bộ ngực của Tiểu Dương đè lên ngực Vệ Vũ , bắp đùi vừa đúng đụng chạm vùng bụng nhạy cảm của anh, người anh em hưng phấn của Vệ Vũ cũng chống đỡ bên đùi Tiểu Dương. Mặc dù ngăn cách một cái quần bơi, Tiểu Dương vẫn cảm nhận được sự hưng phấn của tên đồng bọn’ với Vệ Vũ."Huấn luyện viên Sói sắc, anh nổi lên rồi!" Hô hô, cô rất nghiêm túc học "khóa giáo dụng thể chất" đó đấy~Vệ Vũ thấy Tiểu Dương phân tâm, đôi tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tiểu Dương, khiến chân Tiểu Dương nhung xuống nước hoàng toàn. Chân không giẫm được chỗ nào an toàn, Tiểu Dương khẩn trương siết chặt lấy tay anh Sói hoang, hai chân muốn kẹp lại phần eo của anh. Vệ Vũ phát hiện ý đồ của Tiểu Dương, vạch hai chân Tiểu Dương ra. "Ngoan, bây giờ em rất an toàn, em hãy tưởng tượng mình là một nàng tiên cá nho nhỏ đi, bây giờ đã có hai chân, lần đầu tiên nếm thử cảm giác di động chân trong nước." Tiểu Dương rất thích phim hoạt hoạ, vì vậy Vệ Vũ đem phim hoạt hoạ làm tài liệu, giúp Tiểu Dương thả hì, anh Sói hoang vừa nói như vậy, Tiểu Dương cảm thấy mình thật giống một nàng tiên cá! Cô thử lấy động động hai chân, thể nghiệm cảm giác hai chân di động trong nước. Dần dần, hai chân Tiểu Dương càng lúc càng đạp lớn, không sợ nước như lúc trước nữa."Tốt, bây giờ nàng tiên cá hãy lơ lửng trên mặt nước nào." Vệ Vũ đem cánh tay Tiểu Dương kéo xuống, tay phải đặt ở bụng Tiểu Dương, dùng sức, khiến hai chân Tiểu Dương lơ lửng ở mặt nước, biết Tiểu Dương sợ, cho nên Vệ Vũ nói "Bây giờ em là một siêu nhân, siêu nhân trắng, đôi tay đưa về phía trước, bay lượn giữa bầu trời."Vốn Tiểu Dương sợ anh Sói hoang thả mình ra, nhưng nghe được ba chữ siêu nhân trắng’, lập tức dũng khí gấp trăm lần! Cô duỗi đôi tay ra, để anh Sói hoang giúp cô lơ lửng ở mặt nước. Bây giờ, Vệ Vũ nghiêng người ở bên cạnh Tiểu Dương, tay trái chống đỡ lấy bộ ngực Tiểu Dương, tay phải chống đỡ bụng Tiểu Dương. "Tốt rồi, siêu nhân trắng phải bay nhanh nào, bắp đùi dùng sức vẫy đi."Dưới sự kiên nhẫn của Vệ Vũ, Tiểu Dương đã vượt qua được chứng sợ nước, vì vậy Vệ Vũ kéo lấy hai tay của Tiểu Dương, để Tiểu Dương tự mình lơ lửng ở mặt nước! Sau đo mang Tiểu Dương qua lại một chuyến vòng quanh bể, rồi trở lại bên cạnh cầu thang hồ bơi để nghỉ ngơi chốc lát, Tiểu Dương rất vui vẻ ôm lấy Vệ Vũ, hôn mạnh lên má anh. "Huấn luyện viên Sói hoang à, em không sợ nước nữa, cám ơn anh, tất cả công lao là của anh đấy, hi hi!" Thật ra thì anh hai cũng từng dạy, nhưng Tiểu Dương không cách nào vượt qua ám ảnh chìm ngỉm trong nước, chỉ dám ngồi ở cầu thang hoặc ngồi trên bờ, có chết cũng không chịu xuống nước, làm Dương Thiệu tức điên, muốn đem cô ném vào trong bể! Cuối cùng Dương Thiệu giơ cờ trắng đầu hàng, tha cho em gái."Đứa ngốc, cám ơn cái gì hả? Không được khách sáo với huấn luyện viên Sói hoang." Ha ha ha, nhưng chút nữa Tiểu Dương phải trả học phí’! Hô hô, từ nãy giờ người anh em của anh vẫn cố gắng không quậy, bây giờ là dạy cho Tiểu Dương rồi, không có bữa cơm nào miễn phí’ mà, thời điểm quý báu đã đến rồi!
Dĩ nhiên Lâm Tuyết cũng có chút tiến bộ, hôm nay đã đến bước tập nổi và quẫy "Em nếu hôm nay không nổi được, thầy sẽ chơi chết em!" Trình Hựu dùng âm thanb chỉ có hai người nghe được thì thầm với Lâm "Thầy...chơi xấu...thế này làm sao em làm được" Lâm Tuyết chớp chớp mắt, tức đến sắp khóc đến "Thế này là thế nào?" Trình Hựu càng được dịp trêu Tuyết vốn đang bám trên thanh lan can trong hồ bơi, nín thở úp mặt xuống nước, thả lỏng để cơ thể úp sấp tự nổi nhưng, Trình Hựu chơi xấu. Lợi dụng lúc cô thả lỏng, nhắm mắt úp mặt không hề đề phòng, hắn trộm lặn xuống, bàn tay nhanh nhẹn kéo lấy hai nhũ thịt no đủ của cô ra khỏi áo tắm!Lâm Tuyết hoảng hồn, hét lên một tiếng buông ra tay vịn, cơ thể không thả lỏng chìm ngay xuống, lại bị Trình Hựu từ phía sau, cười hì hì tay ôm eo tay xoa nhũ thịt giữ học đang ngồi nghỉ ngơi, nghe tiếng cũng xôn xao nhìn qua bên này, thấy lão sư đã giữ được Lâm Tuyết, chẳng có gì phải lo lắng cả, lại tiếp tục ai làm chuyện nấy. Việc học bá không có tế bào bơi lội ai cũng biết rồi, hạn chế nhìn nhiều, chừa lại mặt mũi cho con gái nhà người Tuyết ngẫm lại, thảo nào lúc nãy hắn lại kéo cô sang hồ bơi lớn sâu hơn 2 mét. Giờ cô có đứng thẳng cũng không tới, cũng không dám buông tay vịn ra mà nhét lại nhũ thịt của mình đựng làn nước từng đợt nhẹ nhàng vỗ về hai bầu ngực, bốn phía bất cứ lúc nào cũng có người nhìn thấy nên càng mẫn cảm, Lâm Tuyết không cần ai kích thích cũng cảm thấy đầu vú đã săn cứng không dám nổi lên cao, trầm người xuống để nước che đến cổ. Hồ khá sâu, nước cũng xanh thẳm, cả hai lại ở trong góc xa nhất. Trừ khi đồng học nào tiến sát lại đây, nếu không sẽ không bị phát Hựu tất nhiên biết điểm đó nên mới bạo dạng làm như vậy. Hắn dụ dỗ lại doạ dẫm để Lâm Tuyết tiếp tục luyện tập tự nổi, chốc chốc lại trêu học hai bầu ngực lồ lộ, thích chí nhìn Lâm Tuyết vừa tức tối cằn nhằn, vừa sung sướng rên là bảo bối trong ngoài bất đùa một lát, liếc thấy xung quanh đã thực sự không còn ai chú ý bên này nữa, Trình Hựu nảy ra một lấy hơi, yên lặng lặn sâu xuống bên dưới, đợi lúc Lâm Tuyết vừa ngẩng mặt lên phía trên khỏi mặt nước để lấy hơi thì hắn ở bên dưới há mồm nuốt vào một bên anh đào nhô lên mời gọi nãy giờ. Hắn cũng tinh tế lắm nhé, không để cô bị sặc "Aaaa...đừng mà...lão sư ngừng lại đi..." Hai tay Lâm Tuyết không biết làm gì hơn, càng bấu chặt lấy tay vịn, đưa lưng che giấu cho hai người, chịu đựng từng lần hút vào nhả ra liếm láp của người bên dưới nước đang chuyên chú săn sóc hai ngực cô. Mặt nước ùng ục thả lên từng đợt bóng "Ưm...đừng ở đây mà...bạn học sẽ thấy mất..."Chốc chốc Trình Hựu sẽ ngẩng đầu lên ngay giữa hai cánh tay đang đang vịn lan can của Lâm Tuyết để lấy hơi. Góc độ này, người cô hoàn toàn che khuất đầu hắn, hắn càng sấn tới nuốt vào môi cô, sau đó lại lặn xuống nuốt vào nhũ thịt, lặp đi lặp lại vài vòng đùa nhau không biết "Lâm Tuyết, Lâm Tuyết!!!"Ông trời thật không chiều lòng người, đương lúc cả hai vừa chơi đùa, vừa thích ý bị chơi đùa, tiếng chân đằng xa lạch bạch chạy tới ngoài Hứa Ny Ny vô ý vô tứ ra thì còn ai vào Hựu luyến tiếc nhả ra nhũ thịt ngon miệng, kéo chúng giấu lại vào trong rồi mới trồi lên bơi ra phía sau Lâm Tuyết cũng thật hết cách, không nổi giận được với cô nàng này. Thì ra là rủ rê cô cuối tuần đi mua sắm tìm quà cho sinh nhật Hứa Mạch Ny Ny vừa chợt nhớ ra, một tháng nữa là đến sinh nhật anh trai rồi, lập tức chạy đến tìm Lâm Tuyết ngay, hồn nhiên phá hỏng chuyện tốt của người ta mà không Hựu bơi đằng sau, quan sát thấy Hứa Ny Ny nói xong vừa chạy đi thì lập tức bơi lại, hắn còn chưa ăn Tuyết hai má ửng hồng, thấy Trình Hựu áp tới lại tiếp tục làm bộ e thẹn, ngón tay cuốn cuốn trên thành lan can, con biết cắn môi dùng mắt đỏ ửng ướt át liếc biết liếc, rõ ràng là cố ý câu dẫn hắn đây còn nhiều thời gian, Trình Hựu tranh thủ đổi một tư thế dễ dàng hơn cho cả này, hắn vòng một tay dưới nước ôm mông Lâm Tuyết, nhẹ nhàng mà nâng người cô lên cao chút để ngực nhô lên khỏi mặt nước, lần nữa đưa lưng về phía đồng học. Nhanh nhẹn luồn tay từ hai bên kéo ra nhũ thịt, hắn vội vàng vùi đầu vào nhấm "Ừm...thật ngon...Lâm Tuyết có sợ đồng học nhìn nữa không?". Trình Hựu gặm cắn ngon miệng, không quên trêu tức Lâm nước sóng sánh theo từng chuyển động của hai người. Lâm Tuyết được làn nước vỗ về, ngửa đầu ra sau cảm thấy như đang lơ lửng trên mây lưng là bạn học từng nhóm trò chuyện, trước ngực là âm thanh nhóp nhép từ người mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ làm ra những hành động sắc tình thế này. Trống ngực Lâm Tuyết đập bùm bùm, thở dốc theo từng tiếng hút vào phía "A...thầy thật xấu...hức...ai cũng đều thấy hết....thấy thầy đang ăn nhũ thịt học trò mình"Một tay Lâm Tuyết bám chặt lan can, tay còn lại vòng lên cổ Trình Hựu, làm như sợ chìm xuống, thực chất là đẩy mạnh vào, muốn đẩy được trọn bầu vú của mình vào nơi ấm nóng đang kịch liệt hút bầu ngực ban đầu trắng nõn nà, được chăm sóc một lát thì vừa ửng đỏ vừa bóng loáng ánh nước - không rõ là nước trong hồ bơi hay nước từ trong miệng Trình Hựu nữa.————————————//————————————-Sang tuần mới, Trình Hựu hôm nay chỉ mặc độc một chiếc quần bơi tam giác. Nữ sinh ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng đều muốn hét chói tai "Aaaa...phun máu mũi!!!"Vốn là tuyển thủ bơi lội quanh năm vận động, lại chú ý duy trì lối sống lành mạnh, thân hình Trình Hựu trong mắt Lâm Tuyết chính là hiện thân của bức tượng David huyền thoại - hoàn mỹ và quyến bụng tám múi, cơ ngực săn chắc, vai rộng eo thon cùng nước da khoẻ khoắn, Lâm Tuyết chăm chú nhìn không rời giải lao, nữ sinh hôm nay ở lại khá đông, chắc đều muốn ngắm thầy giáo nhiều hơn một chút. Các cô nàng đều đang ganh tị chết mất với Lâm Tuyết giờ này, biết vậy cũng sớm theo chân học bá để được kèm riêng 1 "Thích sao?" - Trình Hựu tiến dần dần tới sát Lâm Tuyết, cô bối rối dời mắt, xấu hổ đỏ mặt "Không...không ạ".Thế nhưng động tác cúi đầu che giấu hai má đỏ ửng đã bán đứng cô "Thích thì sờ, dù sao cũng là cho em nhìn". Trình Hựu lại mượn lưng che giấu cho hai người, lôi kéo hai tay Lâm Tuyết đặt lên cơ ngực và cơ bụng, dẫn dụ cô vuốt ve các khối cơ đẹp nhận ngón tay mềm mại lướt qua lại từng khối cơ nhấp nhô, thô cứng hoàn toàn đối lập với mềm mại cơ thể cô. Lúc lướt qua hai quả thù du phía trước, phát hiện được trò chơi mới, Lâm Tuyết ấn mạnh cho nó chìm vào, lại khảy khảy kéo nó dựng đứng một lát, nhìn nó đỏ ửng dựng thẳng lên ngon miệng vô cùng, Lâm Tuyết thấy cổ hơi khô khan, ực một tiếng nuốt nước "Chơi vui nhỉ?" Trình Hựu ấn đầu Lâm Tuyết lên ngực mình - "Em có thể liếm nó, như cách thầy chăm sóc anh đào của em vậy". Tay hắn trượt xuống ngực, cách lớp áo tắm dùng ngón tay vẽ vòng tròn kích thích đầu vú Tuyết có hơi hồi hộp. Bạn bè hôm nay rất đông đều thỉnh thoảng đưa mắt tới góc này, dù cách xa nhưng từng ánh nhìn đều làm cô thấy căng thẳng hơn bội thích từ đầu vú làm cô say mê, rất sảng khoái nhưng mang lại cảm giác thiếu thốn vô cùng, thôi thúc cô phải làm điều gì "Thật sự...được chứ ạ?" Vừa ngó chừng các cô nàng xa xa phía sau một lát, Lâm Tuyết bạo gan thè lưỡi ra, như mèo con nhè nhẹ thử sữa mà chạm vào đầu ngùng ngước lên quan sát, thấy Trình Hựu biểu cảm thích thú, cô đánh bạo dùng miệng hút lấy, học theo thầy mình, liếm ướt chăm sóc chúng nhiệt tình như người phía trên hừm hừm từng tiếng thoả mãn, Lâm Tuyết cố ý phát ra tiếng chóp chép thật to, tay không quên lướt qua lại vuốt ve tám khối cơ bụng. Chậc, thật sướng tay làm cắn chán chê hai khối thù du, trông thấy hầu kết đang lên xuống mời gọi, Lâm Tuyết làm thế nào buông tha. Cô bám vào hai bả vai mượn lực ngẩng cao đầu lên, há miệng cắn vào trái cổ, nghe Trình Hựu "A.." thở dốc, cô mê mẩn dần dần hôn dần lên trên, liếm quanh cổ rồi cắn mạnh cái cằm cương nghị quyến "Hừ...em được lắm..." Trình Hựu kéo ra côn thịt bên dưới. Nhiều buổi học qua hắn đã nhẫn nhịn đến khổ rồi, hôm nay quyết tâm không chơi chết Lâm Tuyết sẽ không bước ra khỏi chỗ "A...đừng...thầy làm gì vậy...mọi người đều nhìn đó". Côn thịt to lớn bị Trình Hựu thả ra lúc nào, Lâm Tuyết không hề hay biết. Nóng bỏng chen chúc giữa hai đùi, da thịt chạm nhau cọ xát bên ngoài huyệt "Hư...yên lặng...bọn họ không nhìn thấy đâu... ngoan...kẹp chặt vào đi, bảo bối".Trình Hựu động eo rút ra đâm vào. Chỉ ma sát bên ngoài đã sung sướng như tiên vậy rồi, nếu chen vào huyệt nhỏ sũng nước chắc chắn sẽ dục tiên dục tử. Hắn kéo tay Lâm Tuyết xuống, cọ xát va chạm vào nơi giao nhau giữa côn thịt và hai "Em thấy có to không? Một lát nó sẽ thoả mãn em nhé?"Lâm Tuyết cắn răng cố gắng kẹp chặt lấy dương vật bên dưới. Làm ơn...nhanh nhanh kết thúc, cô không muốn bị bạn bè nắm thóp "Ừ...thật giỏi" Vùng nước xung quanh sóng sánh rất mạnh, không khó để biết bên dưới Trình Hựu đang tăng tốc va chạm thế học có người thấy là lạ cũng bắt đầu đưa mắt sang "Hức...thầy ơi nhanh lên...bạn học sắp đến bên này rồi..."- "Ừm...không nhanh được...Tiểu Tuyết sẽ nghĩ côn thịt của thầy không tốt..."- "Không có...rất ...rất tốt ạ...một lát lại làm được không thầy...họ đều nhìn sang đây rồi..." Lâm Tuyết cắn môi rên rỉ, sung sướng pha lẫn hồi hộp càng kích thích cơ thể mẫn cảm hơn rất nhiều. Nói thì nói nhưng đùi trong vẫn kẹp côn thịt rất "Vậy một lát, côn thịt có được chơi cùng với huyệt nhỏ của em không?". Động tác vẫn không nhanh không chậm nhịp "Được...được ạ...thầy muốn sao cũng được...ưmm...không cần..."Trình Hựu tăng nhanh động tác, nhịp thêm vài lần rồi "Hự" mạnh một lần cuối phóng thích, buông tha Lâm "Là em nói đấy nhé, nếu dám trốn...hừ hừ"———————————-Bạn học tò mò chạy tới nơi, à, thì ra là học bá tập đến bước quẫy chân rồi, thảo nào động tĩnh kịch liệt đến vậy. Mọi người đều nghĩ nhiều rồi!Cuối giờ, Trình Hựu đúng lý hợp tình giữ lại Lâm Tuyết, sắp thi đến nơi rồi, không kèm thêm sẽ không qua nổi môn này đâu.——————————————————————————Chương sau sẽ cho thầy Trình ăn thịt thật, mấy buổi rồi toàn nước thịt canh xương 🌟🌟🌟 cho xin chút động lực nhé quý vị 😉Tịch An.
truyện 18 thầy giáo dạy bơi